Vu lan nhớ mẹ- Thơ Mai Văn Lạng

Mẹ tôi bên phải  Bài thơ :   Khắc khoải một tiếng rao Dâng mẹ ngày vu lan Mai V ă n L ạ ng Con đã đi góc bể chân trời ...

Mẹ tôi bên phải 
Bài thơ:  Khắc khoải một tiếng rao

Dâng mẹ ngày vu lan

Mai Văn Lng

Con đã đi góc bể chân trời
Vùng quê nào cũng khát khao tiếng mẹ
Vùng quê nào cũng nghẹn lời mây trắng
Dáng ai ngồi như dáng mẹ đang trông,

Lễ vu lan con thắt ruột thắp lòng
Cháy lại ngày xưa mỗi rằm tháng bẩy
Khói bếp cả làng thơm mùi xôi nếp
Riêng mẹ con mình: ai lông gà lông vịt bán không?

Ai lông gà, lông vịt dép nhựa hỏng bán không?
Tiếng mẹ rao vọng suốt tuổi thơ
Khắc khoải trong con đến giờ còn rát ruột
Lễ vu lan con không về quê được
 Mâm cỗ đầy: cay đắng nuốt vào trong.

Mười mấy năm qua con khắc khoải mỏi mòn



Đi tìm một tiếng rao giữa dòng đời hối hả
Chật ních bon chen, lọc lừa , dối trá
Không có tiếng nào dành để riêng con

Sống giữa biển người mà vẫn cô đơn
Ngơ ngác một mình như nai con lạc mẹ
40 tuổi tưởng mình vẫn bé
Đôi lúc thơ thẩn trước nhà đợi mẹ gọi ăn cơm

40 tuổi đầu có lớn mà chẳng khôn
Về đến quê là vội vội vàng vàng ba chân bốn cẳng
Chẳng biết mẹ vẫn nằm bên đồng vắng
Hồn thức đợi con thắp một nén hương buồn

Chiều vỡ òa sau một tiếng rao êm
Mây ứa nắng lên cuối ngày bươn trải
Bóng mẹ đổ suốt đầu ghềnh cuối bãi
Tiếng chuông chùa dầu dãi đổ trong mưa./.

  Viết xong  rằm tháng bẩy năm Nhâm Thìn
( 7h30 sáng 31/ 8/ 2012 )
Hoàn thiện tháng 7 năm Giáp ngọ

  

Bài Liên Quan

Tin Mới 5184226829251507345

Đăng nhận xét

emo-but-icon

Bài đăng và Bình luận

Tin Nóng

Bài Mới

Bình Luận

Visitors

Flag Counter
ads
item