Soạn giả Mai Văn Lạng – Lãng tử của chiếu Chèo và miền Thơ

Soạn giả Mai Văn Lạng – Lãng tử của chiếu Chèo và miền Thơ           Bên những hội nhập ồn ào, giữa những cuộc cách mạng, cách tân ngh...

Soạn giả Mai Văn Lạng – Lãng tử của chiếu Chèo và miền Thơ

          Bên những hội nhập ồn ào, giữa những cuộc cách mạng, cách tân nghệ thuật hừng hực đổ vào dải đất hình chữ S bằng mọi hình thức... Thì trong sân đình nghiêm cẩn, vuông chiếu chèo vẫn đỏ thắm sắc xưa, sáo trúc, nhị, hồ vẫn cứ réo rắt lời dân gian muôn tuổi. Tiếng trống chèo hôm nay vẫn đang lay thức những buồn vui tươi roi rói của kiếp người. Trong số những người đã bảo tồn, phát triển nghệ thuật Chèo, rồi đưa Chèo tiếp cận và chuyển tải sâu rộng hơn những nỗi người của thời đại 4.0 này có một gương mặt quen thuộc của làng Thơ. Đó là Soạn giả Chèo - Nhà báo Mai Văn Lạng. Hiện anh đang canh cửa tại Phòng Văn nghệ dân gian Đài Tiếng nói Việt Nam.
          Đọc thơ Mai Văn Lạng thấy hồn vía câu chữ ấy được nhóm lên từ ngọn lửa yêu Chèo, từ lam lũ chân quê, từ nỗi tần tảo của người mẹ, người bà nơi bờ tre mái rạ… Thơ ấy dung dị mà sâu lắng cái hồn Việt thuần chất. Thơ ấy, câu chữ mộc mạc mà gói cái ý tứ sâu xa đa chiều, đa diện gợi mở nhiều chiều liên tưởng khi tiếp cận bạn đọc. Chạm xuân Mậu Tuất này, Soạn giả Mai Văn Lạng đang đượm hồng lên cùng Chèo và Thơ với tuổi 45 của mình. Dặm ngàn Đất Việt số 15 xin giới thiệu một chùm thơ của anh!
(Nhà thơ Nguyễn Thế Kiên tuyển chọn và đề dẫn)



Mưa phía xa làng


Mưa từ sâu thẳm lòng quê
Lặn vào thương nhớ bộn bề lòng ta
Mấy mươi năm đã trôi qua
Giọt mưa mắt ấy xót xa đến giờ.

Xứ người lạc bước bơ vơ
Tấm thân tầm gửi ngẩn ngơ nỗi người
Cứ thương cứ nhớ mà rơi
Cứ cay đắng ngọt đầu môi dịu mềm.

Đã dìm vào sự lãng quên
Mà mưa day dứt cả đêm hỡi mình .
Hàng cây xanh một cuộc tình
Mưa trên mắt ướt chùng chình ngõ xưa.

Này em mắt cứ đong đưa
Này em ngồi dưới chiều mưa lặng buồn .
Bao năm thương nhớ chẳng mòn
Qua thời son trẻ vẫn còn xốn xang.

Cơn giông ở phía xa làng
Mà mưa tự đến xếp hàng mắt tôi./.

Hà Nội đêm không ngủ 7/11/2017


Gửi một người hát dân ca

Mai Văn Lạng

Giữa bộn bề tết nhất
Chị tập hát dân ca
Câu người ơi người ở
Mắt nghiêng và trăng sa

 Tháng năm mòn vạt áo
Vẫn dùng dằng nhớ thương
Khúc giao duyên ngày ấy
Biết ai còn tơ vương

Trôi theo tháng theo năm
Câu hát dần chắc nhịp
Lời ca càng da diết
Đợi đò hay sang sông

Bạn bè đã lấy chồng
Có con rồi có cháu
Tình tình ơi tình dậu
Nhịp bẩy hay nhịp ba

Mắt huyền thôi lúng liếng
Chị ru ánh trăng ngà
Sông quê chiều cuối bãi
Tiếng gọi đò . . . dần xa./.





NGÀY XA

Ta chơi vơi bờ GIÁC
Ngụp lặn giữa bến MÊ 
Quá nửa đời rong ruổi
Chiều xưa đợi nẻo về
Mùa tìm thương cho nhớ
Ta lạ mình trong quen 
Vật vã giữa phố thị 
Những tháng ngày lên men
Hoa vẫn nở bên thềm
Chim gù nơi cuối bãi
Chỉ có người mê mải
Quên mất mình đang trai
Tình tình ơi tình dậu 
Câu hát chèo thiết tha
Cứ rung vào nhịp nhớ 
Vọng tháng ngày chưa xa…

Hà nội 8h sáng 7/5/2016





Bài Liên Quan

Tin Mới 6363672259792898034

Đăng nhận xét

emo-but-icon

Bài đăng và Bình luận

Tin Nóng

Bài Mới

Bình Luận

Visitors

Flag Counter
item