NÓI THÊM VỀ GIẢI NHẤT CUỘC THI THƠ CỦA TẠP CHÍ NHÀ VĂN & TÁC PHẨM

NÓI THÊM VỀ GIẢI NHẤT CUỘC THI THƠ CỦA TẠP CHÍ NHÀ VĂN & TÁC PHẨM Nhiều người biết thi ca là tâm hồn, nhưng ít người biết tâm có châ...

NÓI THÊM VỀ GIẢI NHẤT CUỘC THI THƠ CỦA TẠP CHÍ NHÀ VĂN & TÁC PHẨM
Nhiều người biết thi ca là tâm hồn, nhưng ít người biết tâm có chân tâm và vọng tâm, thì thi ca cũng có chân thi và vọng thi.
Chân tâm là thường hằng, bất biến, vô thủy vô chung, vọng tâm là sinh diệt, hữu thủy hữu chung. Chân thi và vọng thi cũng y như vậy.
Chân thi là kiệt tác, có từ trước khi viết ra nó, có trong khi viết ra nó và vẫn có sau khi viết ra nó... Nó xuất hiện lúc nào, ở đâu chẳng qua do "nhân duyên". Và do ai cũng do nhân duyên. Có khi không phải do tác giả, mà lại do người đọc phát hiện ra... Chân thi là vô tác vậy.
Vọng thi là thứ "tựa như thơ", có thể hay, nhưng không thể là kiệt tác. Nó chỉ có từ khi viết ra, tất nhiên có trong khi viết ra và chưa chắc nó đã còn tồn tại sau khi... viết xong. Nó xuất hiện lúc nào, ở đâu cũng do "nhân duyên". Và do ai cũng do nhân duyên. Vọng thi là sinh diệt, cho nên tất sẽ đến lúc nó đi vào quên lãng (nghĩa là chết). Có khi không phải do tác giả giết chết nó, mà lại do người đọc giết chết nó... Chân thi là chế tác vậy.
Cuộc thi thơ của tạp chí NHÀ VĂN & TÁC PHẨM vừa qua là cuộc thi của những... Vọng thi. Tuyệt đối không hề thấy bóng dáng của chân thi.
Thế nhưng vọng thi (tựa như thơ) vẫn có hay, có dở... cho nên vẫn có thể xếp hạng nhất, nhì, ba, bốn...
Vọng thi hay thì sống lâu, dở thì chết non, chết yểu... y như tuổi thọ của mọi giống hữu tình trên đời.
Nhận xét một cuộc "vọng thi", mà dùng cái tâm "chân thi" thì tất sẽ sổ toẹt tất cả. Cho nên phải dùng cái tâm "vọng thi" để "bó đũa chọn cột cờ". Đây là sự dũng cảm và rất nhân văn của những người chủ trương. Hai bài thơ của tác giả Trương Trung Phát được trao giải nhất là vì lý do như vậy. Tôi thấy hay vì đứng trong cái tâm vọng thi. Một số người chê dở là vì họ đứng trên ngọn núi kiệt tác (chân thi) mà nhòm xuống. Thế thôi.
Ông Trương Trung Phát làm thơ mấy chục năm nay, từng in tới 7 tập thơ, trong đó có 4 trường ca, mà nay mọi người mới biết, thì ra ông là học trò của "sư phụ" Phạm Tiến Duật. Bài thơ về tượng gỗ "long ly quy phượng" của ông chả có gì mới, cũng là nhại lại giọng triết gia nửa mùa mà thôi. Bài thơ về "le le..." cũng vậy. Nhưng với 4 câu đầu của bài này:
"Chẳng còn ngày xưa đâu
cùng cốc cùng cò mò tôm bắt ốc
đến rong rêu trong hồ cũng đã là rong rêu khác
đến cỏ ven hồ cũng đã là cỏ khác..."
Đặc biệt là 2 câu sau, đã nói lên được cái "bất khứ bất lai" của cõi sinh diệt này. Nhìn cảnh vật mà thấy sinh diệt, thì là cái nhìn thấy (kiến) đạo, thấy hư huyễn mới là đến (ngộ) đạo. Ngộ đạo là bất khả, bởi chỉ có ở chân thi, kiệt tác... Nhưng kiến đạo cũng là quý lắm rồi. Cho nên chỉ 4 câu này cũng đã đủ xứng đáng giải nhất, giải nhất của cuộc thi "tựa như thơ". Bác Vũ Xuân Hoát chê bài này "không có tư tưởng..." là vì bỏ sót mất mấy câu này đấy.

Nguồn: Fb Phạm Lưu Vũ 

Comennt dưới bài 

Phạm Ngọc Tiến Bình đến thế này thì ai còn dám đi thi thơ nữa. Tôi thì vái. Khekhe....
Quản lý
Nguyễn Quang Thiều Một thuyết giảng về thơ thực uyên thâm.
Quản lý
Lê Anh Hoài anh có vẻ ngấm đạo của Khổng Lưu 
Quản lý
Lê Anh Hoài Cái tứ ấy rất rất cũ! Việc nói lên cái gì đó là quan trọng, nhưng trong nghệ thuật, việc phát hiện - cái mới là quan trọng hơn. Nói lên một cái chân lý đúng từ vạn năm rồi, phỏng ích chi?
Hình ảnh của mấy câu ấy bình thường, nghệ thuật ngôn từ - hỡi ơi
Xem thêm
Quản lý
Phạm Lưu Vũ Lê Vĩnh Tài dưới đạo thì có mới, có cũ... Song đạo thì không mới, không cũ. Chớ chơi cái kiểu há mồm ấy nhé.
Quản lý
Lê Vĩnh Tài Phạm Lưu Vũ dạ, không. Nhưng "rong rêu trong hồ cũng đã là rong rêu khác" là thâm sâu rồi, thêm chi "đến cỏ ven hồ cũng đã là cỏ khác..." để nhàm 
Quản lý
Hoát Vũ Xuân Thưa ông , tôi đọc và thấy từ cấu tứ đến biểu đạt nó giống gần như thơ họ Đặng .Chẳng tin , ông thử giở hai thơ của họ đặt cạnh nhau xem ?
Quản lý
Phạm Lưu Vũ Hì, sao lão lại lôi họ Đặng vào đây?
Quản lý
Hoát Vũ Xuân Phạm Lưu Vũ Thơ " gạch đầu dòng " họ Phạm từng đã thuyết giảng về nó từ đã lâu, tôi còn lưu giữ .
Quản lý
Chu Văn Sơn Dùng phật pháp để bênh vực thi pháp cũng là một cách. Nhưng, trường hợp này khó phết. Hai bài của bác Phát thì mới ở mức không dở, chứ chưa ở mức hay. Càng chưa thể ở mức khôi nguyên được. Thế này loạn giá trị mất !
Quản lý
Phạm Lưu Vũ Bản thân quan niệm về mọi "giá trị" của nhân loại vốn đã loạn sẵn rồi.
Quản lý
Công Tính Trương Vẫn thua thơ Nguyễn Quang Thiều. Thơ phải có từ ngữ giàu hình ảnh, cảm xúc và sức liên tưởng
Quản lý
Phạm Lưu Vũ Tất nhiên. Ai lại đi so chân với vọng?
Quản lý
Công Tính Trương Phạm Lưu Vũ là em có ý kiến nhỏ vậy thôi. Chứ mấy bài thơ đó ý, tứ cũng sâu sắc
Quản lý
Bùi Đại Dũng Kính Phạm tiên sinh: 
"Tráng" niên
Định phần có lạng muối canh,
Xem thêm
Quản lý
Phạm Lưu Vũ Muối nhạt tại lưỡi chưa ngay / bụng đau là bởi dạ dày vốn đau.
Quản lý
Bùi Đại Dũng "...trên đời có cái có sanh, có diệt nhưng mà cũng có cái không sanh, không diệt. Trên đời có cái có và có cái không nhưng mà cũng có cái không có cũng không không. Trên đời có những cái tạo tác và được tạo tác, nhưng mà cũng có cái không tạo tác và những cái không cần được tạo tác. Trên đời có những cái gọi là hữu vi và vô vi nhưng mà vẫn có cái không hữu vi cũng không vô vi".😅
Quản lý
Đào Quốc Vịnh Đa tạ nhà văn Phạm Lưu Vũ !
Quản lý
Trương Thế Quốc Nói về thi ca như Anh thì thiên hạ chắc treo bút hết 🙂
Quản lý
Nguyễn Hoàng Anh Thư Bác Vũ Xuân Hoát chê là đúng rồi, thơ chi vừa cũ vừa dở quá
Quản lý
Văn Giá Ngô Có phải phía khác của "chân thi" là "giả thi", "ngụy thi" không, bác PL Vũ? Ở đây bác đặt "vọng thi' bên "chân thi" nghe có vẻ gợn gợn?
Quản lý
Như Quỳnh de Prelle đây là nhà văn dùng bút lực và sức lực để nói được đièu mình nghĩ như một thuyết phục.
Quản lý

Bài Liên Quan

Tin Mới 3682942667207072805

Đăng nhận xét

emo-but-icon

Bài đăng và Bình luận

Tin Nóng

Bài Mới

Bình Luận

Đang theo dõi

Visitors

Flag Counter
item